Sign up
NHỮNG NỤ HOA NỞ MUỘN
huongduong74 | 27 Jan, 2010, 06:46 | Truyện BĐY | (57 Reads)
 

NHỮNG NỤ HOA NỞ MUỘN


    

Chẳng phải là con cháu của " dân mình ra ngoải tập kết" cũng chẳng phải  sinh ra ở trong này nhưng do theo chị Hai ( chị sinh thứ hai thật ) vào Nam từ nhỏ  và một lý do   nữa, mà cái này mới là chính, tên cúng cơm của Út là Bút, vậy là dù thích hay không thích  thì mọi người quen thân vẫn cứ Út ơi Út à để gọi. Riết rồi chết tên Út thật. Mà tên gì lại tên là Bút chứ? Có thể ngày xưa do cuộc đời của ông bố có chút chữ nghĩa, nhưng lại chẳng có số làm quan hay làm thầy,  gắn với cái cày cái cuốc nhiều quá nên ông nung nấu cái suy nghĩ phải cho con cái cầm cây bút, cuộc sống sẽ dễ thở  hơn chăng? Ông đặt tên bốn anh em theo đúng ước nguyện: Tương, Lai, Cần, Bút.  Và vì lẽ đó mới có những cái tên rất Nam bộ; con Hai và con Út. Mấy năm trước mỗi khi về quê Út lại cắc cớ hỏi: Sao bố mẹ không đặt tên anh Tương và anh Cần cho thuận vần với Ba, Bốn, Năm luôn đi để dễ gọi khi vào Nam  cùng con với chị Lai. Cả nhà tên thế không ai nghĩ nhà ta  Bắc kỳ nha! Trêu thế thôi chứ chị Hai và Út không mong gì bố mẹ và hai anh vào Nam cùng. Thay đổi là một điều khó khăn mà chỉ những người có bản lĩnh mới làm được. Bố mẹ và các anh đã quen với cuộc sống ở quê rồi; vào chơi thì được chứ đương yên đương lành lại bỏ quê cha đất tổ mà đi là tối kị  dù ở quê ai cũng bì tị: Con Lai con Bút sướng, lần nào về cũng thấy giàu có sang trọng hẳn lên. cuộc sống ở trong đó  dù sao cũng dễ  hơn.

            Cuộc sống trong Nam có dễ hơn ở ngoài Bắc không? Út không biết. Út vẫn nghĩ; Ở đâu thì cũng cần phải làm mới có ăn. Ở đâu thì người nghèo làm giàu cũng khó. Người không có tiền đòi quyền nói người khác phải nghe cũng chẳng dễ dàng gì. Nhưng có một điều thì Út biết cuộc sống ở quê không hợp với Út bằng ở đây. Không phải vì ở quê quá nghèo đâu. Ngày mới vào đây chị Hai làm quần quật để phụ tiền cho Út đi học phổ thông. Lúc rảnh hai chị em còn phải đi ghè hào ở bãi biển mang ra chợ bán. Xin vỏ bào về đun, và phụ rửa chén ở quán ăn sáng để dành dụm tiền học nghề cho chị Hai và  học đại học cho Út. Làm cả hai việc một lúc, chẳng có thời gian ở không bao giờ mà mãi hai chị em vẫn chẳng có tiền. Chị Hai không dám xin việc ở quán café hay nhà hàng dù  những công việc đó lương cao hơn lại làm theo ca dễ  sắp xếp được  thời gian để  đi học thêm. Chị cũng không dám đi học nghề hớt tóc, mà chị rất có khiếu vì  những công việc đó về đến quê, qua miệng tiếng và suy nghĩ của rất nhiều người dân quê, đều mang theo  những điều tiếng không hay. Thỉnh thoảng bố mẹ lại viết thư vào dặn chị Hai phải sống đàng hoàng, giấy rách phải giữ lấy lề, đừng làm gì sai để ảnh hưởng đến bố mẹ...Con được bố mẹ nuôi cho học hành đến nơi đến chốn (Ở ngoài quê thời đó con nhà nghèo học hết cấp III là cả một kỳ tích). Có ăn có học thì phải biết lo dạy em... Nhà mình còn khó khăn tuy bây giờ có cái trạm xay xát cũng đỡ chật vật nhưng được chút tiền nào lại phải lo trả nợ và lo gây dựng cho anh Tương, anh Cần con ạ!  (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=211607

TÌNH YÊU, GIÀU CÓ VÀ THÀNH CÔNG
huongduong74 | 19 Jan, 2010, 21:39 | SƯU TẦM | (34 Reads)

Tình yêu, Giàu có và Thành công

Một người phụ nữ vừa bước chân ra khỏi cửa thì thấy ba ông lão râu tóc bạc phơ đang ngồi trước hiên. Bà nói: "Tôi không nghĩ là tôi biết các vị, nhưng hẳn các vị đang rất đói. Hãy vào trong nhà, tôi sẽ đem thứ gì đó cho các vị ăn".   - "Thế có người đàn ông - chủ gia đình này ở nhà không?", họ hỏi.

 

- "Không", bà trả lời. "Ông ấy vừa mới ra ngoài".

 

- "Ồ, vậy thì chúng tôi không thể vào", họ trả lời.

 

Đến chiều tối, khi người chồng trở về, bà đem thuật lại câu chuyện cho ông. "Bà hãy ra nói với họ là tôi đã trở về và mời họ vào nhà", người chồng nói.

 

Người phụ nữ ra ngoài và mời ba người đàn ông vào nhà.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=210129

NGƯỜI ĐÀN BÀ LÀM GÀ II
huongduong74 | 02 Nov, 2009, 06:44 | BÀI Ở BLOG 360 PLUS | (71 Reads)

                                                            

                                                        NGƯỜI ĐÀN BÀ LÀM GÀ II
               Không có chiến tranh nóng; đánh cãi thù hằn như những cặp ít học cũng chẳng chiến tranh lạnh; lịch sự, nhẹ nhàng  của những người có học,  năm 2002 anh chị ly dị. Ở thế kỷ 21 rồi nhưng việc li dị vẫn là việc quá kinh khủng  trong đại gia đình tôi vì thực ra thì  anh chị lại là cặp đầu tiên bỏ nhau trong dòng họ đông tới cả trăm người nhà tôi. Tài sản có chung lớn nhất là căn nhà, được định giá lúc đó  khoảng hơn ba trăm triệu. Bán gấp thì không được, ở chung thì ở đâu giữa một bầy đông đúc cháu chồng? Vốn tính không thích đôi co tranh chấp chị bảo: Thôi thì anh không có con, lại đông cháu, ra bây giờ chúng nó ở đâu? Em có một thân một mình lại... Người còn chẳng tiếc thì tiếc gì của nả, anh tính thế nào thì anh tính. Anh  bảo: Thế thì mình thống nhất ai ở lại nhà thì sẽ trả cho người kia 150 triệu, ai rời khỏi nhà thì có 150 triệu, sòng phẳng, chẳng ai nợ ai. Chị suýt phát nghẹn; mười mấy năm trời hai vợ chồng vượt qua bao nhiêu gian khó ...thế mà sao anh nỡ rạch ròi như vậy? (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=194863

NGHỀ LÀM GÀ
huongduong74 | 24 Oct, 2009, 22:59 | BÀI Ở BLOG 360 PLUS | (34 Reads)
 

                                                  NGƯỜI ĐÀN BÀ ...LÀM GÀ I

Chị vừa chất hàng lên xe vừa lau mồ hôi, cười và nói với tôi: Ch gom được hơn một trăm gi tiết kim ri, bao gi được thêm mt trăm na ch s xây cái nhà cấp 4 mấy bu con về đấy ở. Chị sẽ đổi ngh, dì yên tâm.

Cái ngh mà thi thoảng tôi lại xúi chị đổi y là cái ngh làm gà.

Xin đừng hiểu nhầm nghề làm gà của chị tôi với cái nghề của mấy cô mắt xanh mỏ đỏ, ăn trắng mặc trơn, dù có thể ngay cái nghề đó cũng có những cơ cực riêng của nó mà những người như bạn như tôi không thể nào biết được.

Có thể kể sơ qua cái nghề của chị như sau: Sáng sớm tờ mờ  thức dậy phóng xe ra chợ bắt gà, thường là lấy gà từ mối trên Tân Thành hoặc Châu Đức. Hai xách gà hai bên xe có bữa nặng cả  trăm ký, chạy từ chợ về. Gà được phân loại. Những con khỏe để lại. những con có vẻ yếu hơn được làm ngay. Làm gà là một công việc vừa khó nhọc vừa bẩn thỉu. Với gom gom một góc vừa là sân vừa là bếp, chừng hơn chục mét vuông, với cái lồng gà chiếm mất già một nửa diện tích, hai xô nước, hai cái thau, một cái bếp than, một cái nồi lớn lúc nào cũng sôi chị bắt tay vào việc. Bắt đầu thì cũng cắt tiết, làm lông, bỏ rều, mổ moi, rạch ruột, nhúng nghệ, xát muối y như ta làm gà ở nhà nhưng khi  hàng trăm con gà  khỏa thân đã nằm lồng lỗng đầy hai cái thau, mới đến cái công đoạn khó nhất mà tôi đồ rằng chỉ có chị có thể làm được. Gà trống bẻ cánh bẻ chân làm hàng cúng. Gà mái dầu, mái tơ để luộc, gà hơi già để làm phở, gà nhỏ để nướng, và gà để làm hàng.Trong cả chục loại gà khác nhau đó, gà làm hàng là quan trọng nhất. Chúng không được quá to, hoặc quá bé, không được quá béo hoặc quá gầy, quá non thì tanh còn quá già sẽ dai. Tất cả đều chằn chẵn trăm con như một. Những thượng khách cao cấp chỉ có thể  ăn những món ngon nhất nên một con gà chỉ dùng được già một nửa ; Hai cái đùi và cặp cánh. Rạch, cắt làm sao để con gà chỉ còn lại phần ức trắng và sống lưng mà phần đùi và cánh  cái nào cũng như cái nấy, không dính tí nạc trắng, không dính tí da thừa nào, được nhà hàng và thực khách chấp nhận mà mình không bị lỗ là cả một nghệ thuật mà khó có người nào học được. Đùi và cánh sau khi làm được đi giao. Một số ít còn lại được bỏ vào tủ đá dùng  lúc cấp bách  (nhà hàng không chấp nhận hàng đông lạnh vì sợ mất khách). Ôi chao khổ cho cái việc tính toán sít sao để gà không phải để trong tủ đá sang ngày hôm sau, cũng không phải cuống lên vì việc đột xuất nhà hàng điện sang kiểu: Có khách ăn gà,  mang thêm ba chục cái đùi nha!

 Cái việc  tất tả đi  chợ mua thêm gà, làm gà mang đùi đi giao không phải là vất vả nhất. Khó khăn nhất là việc phân phối những đầu, cổ, ức, chân, lòng... Tôi đã chứng kiến nhiều lần việc đang ăn có người gọi, chị lại tất tả bỏ bát cơm đang ăn dở để chạy vào tủ lạnh xách vội xách vàng túi đùi gà làm sẵn chạy ra, về, dừng xe, bê bát cơm lên, lại điện thoại.  Có lần tôi thử bảo: Chị ăn đi, để em thay chị một lần chỉ là nghe điện thoại thôi mà . Khi tôi lặp lại đúng câu: Cho một con gà luộc, thêm chục bộ đồ lòng sang quán Cây Dừa  nhé! Chị hỏi ngay: Em có hỏi xem gà luộc loại lớn hay nhỏ, lòng mề để nguyên hay thái sẵn không? Tôi mới biết chỉ nội việc nghe điện thoại trong cái nghề của chị cũng đã không dễ dàng gì . Có lúc tôi hỏi:

•-         Từ đâu mà  lại có cái nghề này không biết ?

Chị bảo: Chính xác thì chị cũng không nhớ nữa, nhưng có cái gì mà không từ cái nghèo cái khổ mà ra hả em? (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=193242

CỐ NHÂN
huongduong74 | 08 Oct, 2009, 21:16 | BÀI Ở BLOG 360 PLUS | (68 Reads)
 

CỐ NHÂN

Chiều nay, nhận được tin nhắn của cố nhân, " người cũ " này không biết được xếp vào bạn cũ hay tình cũ . Bạn cũ thì không xao xuyến đến thế, tình cũ ư; nào đã có gì đâu?

"Người cũ " học chung một lớp bồi dưỡng kiến thức quản lý nửa tháng. Người cũ lúc ấy là người mới; new comer. New comer hay cười, lại cười rất tươi và hiền. Cái vẻ hiền hậu đó những người làm kinh tế không thể nào có được nếu họ chỉ ít  nhiều  thành công hay thất bại trên thương trường, lạ thay!
 "Người mới " của ngày xưa ấy tạo ấn tượng với không chỉ mình cô khi nở nụ cười chân thành  mời những người bạn  mới trong lớp đi uống nước để làm quen và sau đó thì mọi người đều đồng ý người mới là mẫu đàn ông tuyệt vời,  đồng thời  vừa cởi mở vừa biết lắng nghe . (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=189552

ĐỔI MỚI ĐỂ TRÁNH BỊ SỤP ĐỔ
huongduong74 | 08 Oct, 2009, 12:36 | SƯU TẦM | (52 Reads)
 
ĐỔI MỚI ĐỂ TRÁNH BỊ SỤP ĐỔ I

                                                      Tác giả :Nhà báo Tống Văn Công


I. Tổ quốc trước hai hiểm họa

Tổ quốc Việt Nam đang đứng trước hai hiểm họa: giặc ngoại xâm và giặc nội xâm. Mọi người Việt Nam yêu nước có trách nhiệm tìm đường đưa dân tộc thoát khỏi hai hiểm họa đó.

Chúng ta đã từng gọi một cách chính xác "bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh là kẻ thù trực tiếp nguy hiểm". Những hành động lấn lướt khiêu khích gần đây ở Biển Đông chứng tỏ bản chất của chúng không hề thay đổi. Ngày 2-7-2009 trả lời ký giả Mạc Lâm của Đài Phát thanh RFA, nhà ngoại giao Dương Danh Dy từng làm việc nhiều năm ở Trung Quốc nhận định: Trung Quốc là anh láng giềng to, khỏe, tham, lại xấu tính và "sau thời điểm 2010 trở đi chưa biết họ làm cái gì đâu. Họ kinh khủng lắm..."

Hai mươi năm qua, Đảng Cộng sản Việt Nam đã hết sức cố gắng xây dựng với Bắc Kinh mối quan hệ "đồng chí" kèm theo "16 chữ vàng" (do Giang Trạch Dân đặt ra, Lê Khả Phiêu tán thành đưa vào Tuyên bố chung tháng 2-1999): "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai". Mấy năm sau lại bổ sung "tinh thần 4 tốt": "Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt". Để tỏ lòng trung thành với mối quan hệ đó, Nhà nước Việt Nam đã bắt bớ những công dân của mình xuống đường biểu tình với khẩu hiệu "Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam". Đó là thủ đoạn ngoại giao khôn khéo hay chỉ là sự đớn hèn? Tình trạng này còn kéo dài bao lâu? Rồi bằng cách nào để có thể thực hiện được di chúc thiêng liêng của Đức Trần Nhân Tôn: "Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác!"? Không làm được điều đó, Đảng Cộng sản Việt Nam không thể thoát khỏi trách nhiệm trước lịch sử là đã để đất đai thấm máu cha ông lọt vào tay giặc.

Giặc nội xâm là cách nói của Chủ tịch Hồ Chí Minh để chỉ thói tham ô, lãng phí, quan liêu. Từ năm 1948 khi ông viết những điều này trong cuốn Sửa đổi lề lối làm việc, 60 năm đã trôi qua, tham nhũng hồi ấy chỉ như ruồi muỗi, ngày nay đã trở thành hùm beo, mặc dù ở mọi cấp mọi ngành đều có cơ quan chống tham nhũng! Cứ xem chế độ tiền lương, Chủ tịch Nước cũng chưa đạt mức phải đóng thuế thu nhập, thế mà cán bộ nào cũng nhà cao cửa rộng tiêu xài hoang phí thì có thể biết  tham nhũng là bệnh của cả hệ thống! Nguyên nhân nào đẻ ra tình trạng đó? Biện pháp nào để ngăn chặn đây?

Có người có thể nêu thêm hiểm họa về môi trường, nhưng thực tế cho thấy vụ Vedan và nhiều vụ khác đều là con đẻ của quan liêu tham nhũng. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=189456

VĂN CHƯƠNG TINH HOA CHỌN 10 LẤY 1
huongduong74 | 04 Oct, 2009, 21:26 | SƯU TẦM | (62 Reads)

Mười lấy một để có văn chương tinh hoa

      

Mười lấy một để có văn chương tinh hoa

Phạm Toàn

    

Bài "Văn người và văn mình" của nhà văn Trần Huy Quang (THQ) trên báo Văn nghệ số 28, ra ngày 11.7.20009 đã khiến tôi viết bài này.

Nhà văn THQ đã nêu ra mấy điều đáng trách, như: -"chính chúng ta đã tự coi thường văn chương chúng ta"; - "tâm lý sùng ngoại, kể cả sách"; -"các nhà văn không đọc của nhau" và -"chúng ta đánh mất khát vọng về văn hóa"...Những điều đáng trách ấy " đã khiến văn chương của ta không được thế giới biết đến." Nói chung, tôi đồng tình với những điều THQ nêu ra, chỉ riêng điều cuối cùng: "Chúng ta đã đánh mất khát vọng vể văn hóa" thì tôi chưa dám bàn đến.

Việc làm sao để thế giới biết đến văn chương Việt Nam là cần nhưng theo tôi đấy chưa phải điều cấp thiết nhất. Điều cấp thiêt nhất bây giờ là làm sao kéo người đọc Việt trở lại với sách Việt! Cái nết quý hiếu học, hiếu đọc của dân ta- ngay cả trong những năm chiến tranh- đã sa sút nhiều. Nghe nói sắp có hội thảo quốc tế lớn về việc quảng bá văn chương Việt Nam ra thế giới. Việc này liệu có bõ công? Chỉ một khi kinh tế và văn hóa Việt Nam khá lên, người Việt tha thiết với văn chương của chính mình thi văn hóa Việt mới thành "thương hiệu" và thế giới người ta mới tìm đến!

Kẻ mạo muội viết những dòng này có thể tự coi mình là người "không coi thường văn chương nước nhà" vì vẫn chịu khó đọc. Theo hắn, không kể các bậc quá cố thì hiện tại Việt Nam ta vẫn còn nhiều nhà văn, nhà thơ thực tài- ấy là xét theo những bài, những quyển lẻ tẻ. Nhiều tài năng vậy mà không xây được "Cửu Trùng Đài" văn chương, là vì sao?

Ngoài những điều mà THQ đã nêu, tôi xin bổ sung:

1.     Các nhà văn ta quá mê "đầu sách"

Người ta vẫn truyền nhau câu nói của nhà văn Nguyễn Khải, rằng, ông sẵn sàng đánh đổi toàn bộ các tác phẩm của mình để có được chỉ một truyện ngắn như "Tướng về hưu" của Nguyễn Huy Thiệp. Dĩ nhiên đó chỉ là một câu nói nhún trên bàn trà của Nguyễn Khải. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=188656

BẠN LÀ LOÀI HOA NÀO?
huongduong74 | 24 Sep, 2009, 06:19 | SƯU TẦM | (113 Reads)
 

Bạn là loài hoa nào?
 





Người sinh tháng Một được coi là một bông hoa giọt tuyết, loài hoa trắng mọc vào cuối mùa đông, đầu mùa xuân.

 

Hoa giọt tuyết nói rằng bạn luôn lạc quan, suy nghĩ tích cực và có cá tính độc đáo. Bạn có năng khiếu lãnh đạo bẩm sinh, dám đứng dậy khi không ai có thể. Rất mạnh mẽ, nhưng chính vì thế, đôi khi bạn bè cảm thấy bị bạn lấn át đấy nhé. Màu may mắn của bạn là đỏ sẫm, xanh biển sẫm và đen.

Tháng Hai: Bạn là một bông hoa iris

 

Hoa iris nói rằng bạn trong sáng, khiêm tốn và chung thuỷ. Bạn thích sự yên bình, hài hoà, nhẹ nhàng. Tính cách ấm áp luôn cân nhắc cho người khác làm bạn được rất nhiều anh chàng để ý. Màu may mắn của bạn là tím, vàng, xanh biển nhạt.

Tháng Ba: Bạn là bông hoa thuỷ tiên vàng

 

Bạn là người tự trọng, có nhiều ước mơ và rất phóng khoáng. Trong tình bạn, bạn cởi mở, hài hước làm cho bạn bè luôn cảm thấy ấm áp. Bạn có thể mỉm cười ngay cả trong những lúc khó khăn nhất. Màu may mắn của bạn là trắng và xanh biển nhạt.

Tháng Tư: Cây đậu hoa

 

Đậu hoa nói rằng bạn luôn vui vẻ, dễ gần và rất tò mò. Bạn là người đáng tin cậy, luôn giữ những nguyên tắc của mình trong mọi mặt của cuộc sống. Bạn hay giúp đỡ mọi người và luôn bình tĩnh nên là một quân sư đáng nể. Màu may mắn của bạn là vàng và đỏ.

Tháng Năm: Hoa lan chuông

 

Hoa lan chuông nói rằng bạn ngọt ngào, vui vẻ và khá cầu toàn. Rất sáng tạo trong công việc, bạn thường tìm con đường đi riêng của mình. Bạn thích sự thay đổi và dễ thích nghi. Màu may mắn của bạn là vàng, đỏ, xanh lá cây. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=185979

LONELINESS IN THE NET
huongduong74 | 14 Aug, 2009, 23:10 | BÀI Ở BLOG 360 PLUS | (53 Reads)

CÔ ĐƠN TRÊN MẠNG 1

Online

Đã lâu lắm rồi, chẳng viết lách gì cả ( ấy là nói với tư cách của người có cầm bút). Cảm xúc cứ trôi tuột theo từng cái click chuột trên cái màn hình tinh thể 17 inche. Ngày lại ngày, giờ lại giờ. 1 tháng: bao nhiêu bài viết, bao nhiêu thông tin, bao nhiêu hình ảnh, bao nhiêu email, bao nhiêu lời chat; nhiều đấy! 8 tiếng ở cơ quan trừ 4 tiếng cho công việc, 2 tiếng cho việc giả vờ như đang làm việc ( đấy là những ngày nhiều việc và có sếp ở nhà còn thì có khi rảnh cả 4 tiếng), 16 tiếng  trừ 6 tiếng ngủ, trừ thêm 6 tiếng cho đủ thứ bổn phận trách nhiệm, lãng phí, lười biếng...còn lại là online tức là khoảng 6 tiếng đến 8 tiếng nhìn chăm chăm vào cái hộp hình vuông vô tri vô giác, tức là bằng hoặc nhiều hơn thời gian ôm con gấu bông lông vàng mềm mại ấm êm và dễ thương ( dễ thương hiểu theo lời cậu bạn chat tức là vừa vòng tay ôm hihi!). Cái máy vi tính thay thế cái tivi, cái điện thoại, cái máy fax , những cuốn sách và cả các cuộc gặp gỡ, hội họp, tầm phào hay quan trọng nghĩa là tất tần tật. Thời buổi công nghệ cao đứng nói  tới cái chuyện làm quen, tán tỉnh, hẹn hò, đến cái chuyện ôm, hôn và làm tình với nhau người ta cũng có thể  làm trên mạng...Một cái nhấp chuột vào mấy cái emoticons là sad, happy, kiss, hug...đầy đủ cả chưa nói tới những Webcam nó được dùng đúng như một nghĩa khác của nó: toilet ( WC). Dân  i tờ về IT như tôi lỗi thời rồi chẳng lên bàn tới những cái mình không biết chỉ nói về mình thôi tức là nói về hơn 6 tiếng lang thang trên mạng mỗi ngày.  (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=177769

TRI ÂM
huongduong74 | 24 Jul, 2009, 06:02 | lơ tơ mơ: thơ | (105 Reads)
 

TRI ÂM

Khi hạnh phúc  cũng như khi đau khổ

Ước muốn cháy lòng là ước muốn  được sẻ chia.

Nỗi buồn nói ra, nỗi buồn  vơi một nửa.

Hạnh phúc được tỏ  bày hạnh phúc gấp đôi lên.

Ta khóc với ai  những lúc ưu phiền?

Ta kể với ai khi âu lo, bực bội?

Ta hỏi được ai khi gặp những điều rắc rối?

Ta nên chọn đường nào giữa năm bảy hướng đi?

Khi lo sợ ta biết  úp  mặt vào ngực ai

Để  tìm kiếm sự chở che an ủi?

Khi khẽ hát khẽ cười, ta làm sao giữ nổi

Cho riêng mình tất cả mọi niềm vui? (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=172736

MƯA THÁNG SÁU
huongduong74 | 14 Jul, 2009, 05:33 | lơ tơ mơ: thơ | (100 Reads)
 

MƯA THÁNG SÁU

Không đợi được đến mùa thu

Em vội vã sinh ra cùng mùa hạ.

Cái mùa

Nắng thì rát da, mưa thì xối xả

Những cơn bão đúng mùa

Dập dồn đe dọa bình yên...

Em sinh ra vào đêm (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=170475

QUÊ NHÀ
huongduong74 | 04 Jul, 2009, 21:15 | Truyện BĐY | (46 Reads)
 

QUÊ  NHÀ

          Sau hơn  sáu năm xa quê, đây là lần đầu tiên tôi về thăm nhà. Phong cảnh chắc đã đổi thay nhiều . Nhìn dòng sông Trà đã bồi ra cả mét  phù sa bên bãi, tôi bồi hồi dõi mắt lên; quê nhà đó . Lấp sau những bãi đay dài xanh mướt là bờ đê cao nơi lũ trẻ chăn trâu chúng tôi hay ngồi thả diều, thổi sáo. Cái bờ đê cao vậy mà đã bao lần dòng nước sông Trà dâng lên đe dọa tràn qua. Bến đò Hậu này ngày xưa tôi đi, bà cụ già loay hoay chèo chống, bây giờ được gắn máy hai động cơ xé nước lướt vèo vèo. Cậu con trai trong bộ đồ jean ngó thấy quen quen nhanh nhẹn đi thu tiền . Tác phong công nghiệp lắm. Tôi kéo lại mép áo cho thẳng thớm, mỉm cười với cô chủ quán nước đang tò mò nhìn mình rồi xách va ly đi vào làng . Những dãy nhà nối liền chạy dài lồi lõm, những hàng cây ăn quả lưa thưa mới trồng thay cho những hàng tre rậm rì  óng mướt . Con đường đất lầy lội bây giờ được làm thật đẹp trải nhựa láng bóng  không khác chi nơi thị thành . Sự đổi thay vượt sức tưởng tượng khiến tôi ngỡ ngàng . Hai cô gái thật xinh ríu rít từ một ngôi nhà nhỏ chạy ra . Một cô ngó thấy rất quen nhìn tôi chăm chăm rồi kêu lên.

- Chị Bình, chị Bình phải không  ?

Tôi cươi cười mà không thể nhớ được cô ta là ai.

Chị không nhớ ra em sao ? Em là Thủy bạn học của Hoà, đệ tử của chị đây mà .

À ! Phải rồi sao tôi lại mau quên thế nhỉ ? Con Thuỷ " đẹt "đây mà ; ngày xưa nó là đứa hay tròn mắt há mồm trước những câu chuyện cổ tích về những nàng công chúa và các chàng  hoàng tử, những ông vua và các bà hoàng hậu trong "Ngàn một đêm lẻ " của nàng Sêrêhêrát,về nàng tiên cá và cô bé bán diêm trong chuyện cổ tích cuả Anđécxen mà tôi thêu dệt thêm  khiến cho  chúng lung linh trong mắt các cô cậu bé như Thuỷ ,Hoà , Hiệp . Thế mà  bây giờ nó đã lớn bằng đây rồi, nhanh thật . (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=168406

XIN LỖI CHỊ
huongduong74 | 23 Jun, 2009, 00:14 | SƯU TẦM | (64 Reads)
 

XIN LI CH !



-Sao rồi cậu ?

Không biết đây là lần thứ mấy chị Hấn hỏi tôi như vậy. Câu hỏi cứ xoáy vào lòng tôi một nỗi đau bất lực. Đã hơn một năm qua, cách vài tuần lễ, sau giờ làm việc tôi từ cơ quan chạy xe về thì gặp chị ngồi trên ghế đá trước cửa nhà tôi, dáng rụt rè, chiếc nón lá úp lên đầu gối, ánh mắt như cầu khẩn đến mỏi mòn :
-Sao rồi cậu ?

Tôi lại ngồi cạnh chị, mùi phân heo bốc lên từ những ngón tay, những ngón chân thúi móng, từ bộ bà ba nhàu nát, từ cả trong gương mặt trái xoan đầy nhân hậu còn toát lên vẻ đẹp của một thời con gái - dù tuổi chị đã quá năm mươi.

-Em muốn vô nhà chị nhậu chơi với anh Hai - tôi nói.

-Đi bây giờ ?

-Ừ, ghé chợ mua lươn với trái giác vô nấu canh chua.

Chị tỏ ra mừng lắm, cái mừng của người nghèo được đón khách đến nhà.

Từ trung tâm thành phố Cà Mau đi theo quốc lộ 1A về hướng Năm Căn chừng bảy cây số là đến nhà chị. Thật ra gọi là nhà chị thì hoàn toàn không phải, đó là cái chuồng heo khoảng hai mươi mét vuông. Hai vợ cồng chị ở chung với mười sáu con heo, cũng không phải là gia tài của chị. Vợ anh trưởng phòng công chứng có đất vườn, bỏ tiền ra cất nhà và mua heo giống, chị Hấn nấu rượu lấy hèm nuôi heo.

Thấy tôi lấy xô múc nước dội chuồng, chị nói:

-Tại cậu không quen, chớ anh chị ở chung với chúng nó quen rồi, dội suốt ngày sao chịu nổi.

Tôi với anh Chủ - chồng chị - ngồi nhậu trên chiếc giừơng bên cạnh đàn heo, bốn bề ruồi nhặng vây quanh, chúng đậu lên cả thức ăn. Chị Hấn ngồi quạt ruồi, anh Chủ ngà ngà say nhìn chị nói :

-Chị Hai mầy ngày xưa đẹp lắm, hồi tao cưới bả mới mười bảy tuổi, tóc dài, đáy thắt, lưng ong. Nhiều thằng mê bả đâm ra thất tình, tụi nó nhậu say rồi đi ngang chửi tao . . .

Chị Hấn nói sang chuyện khác : (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=165863

TÌNH YÊU VÀ LÝ TRÍ
huongduong74 | 16 Jun, 2009, 17:23 | SƯU TẦM | (56 Reads)
 

                                            TÌNH YÊU VÀ LÝ TRÍ

            

Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, đức hạnh và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm.

Một ngày nọ, Đức hạnh và những thói xấu tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó. Thông Minh đề xuất: "Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý Trí la lớn: "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé!".

Lý Trí đứng tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm: "Một, hai, ba..."
Ðức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp.
Dịu Dàng nấp sau mặt trăng.
Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải.
Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây.
Nồng Nàn trốn ngay giữa trung tâm của trái đất.
Nói Dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới của một hồ lớn. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=164023

CHUYỆN NHIỀU KỲ VỀ ...CHƠI CHỨNG
huongduong74 | 05 Jun, 2009, 20:53 | BÀI Ở BLOG 360 PLUS | (94 Reads)
 

CỔ PHIẾU OTC

           Trên sàn niêm yết có gì thì đã tống khứ đi rồi nhưng mà trên sàn, khi VN- Index hơn 1.000 điểm thì 100 triệu chỉ có được khoảng 1.000 cổ, chẳng ăn thua gì, nên hầu hết dân ít tiền  như mình đều... OTC để cũng có một vài ngàn cổ cánh  như ai đó mà hihi!

          Cổ phiếu OTC là loại cổ phiếu được ưa chuộng vì hai lẽ chính; 1. Việc giao dịch có thể diễn ra bất cứ lúc nào, bất cứ đâu 2. Có giá cả không bị giới hạn biên độ. Buổi sáng bạn có thể mua được PET với giá 27, buổi trưa cũng chỗ đó giá có thể  là 40 và buổi tối ở một chỗ khác giá có thể là 54 hoặc 34. Chú nhật này bạn mua CONAC với giá 20, thứ bảy tới cũng cổ phiếu đó giá 40. Giá cả đắt rẻ là tùy theo thông tin mà người bán biết được qua người quen bạn bè. Chuyện mua bán cổ phiếu OTC thì nhiều chuyện khóc dở mếu dở. Ban ngày đi làm, buổi tối đi săn hàng, kiếm mối là chuyện của tất cả cán bộ công nhân viên có cổ phần.  (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=161278

1 2 3 4 5 6 7  Sau»