NHỮNG NỤ HOA NỞ MUỘN

Chẳng phải là con cháu của " dân mình ra ngoải tập kết" cũng chẳng phải sinh ra ở trong này nhưng do theo chị Hai ( chị sinh thứ hai thật ) vào Nam từ nhỏ và một lý do nữa, mà cái này mới là chính, tên cúng cơm của Út là Bút, vậy là dù thích hay không thích thì mọi người quen thân vẫn cứ Út ơi Út à để gọi. Riết rồi chết tên Út thật. Mà tên gì lại tên là Bút chứ? Có thể ngày xưa do cuộc đời của ông bố có chút chữ nghĩa, nhưng lại chẳng có số làm quan hay làm thầy, gắn với cái cày cái cuốc nhiều quá nên ông nung nấu cái suy nghĩ phải cho con cái cầm cây bút, cuộc sống sẽ dễ thở hơn chăng? Ông đặt tên bốn anh em theo đúng ước nguyện: Tương, Lai, Cần, Bút. Và vì lẽ đó mới có những cái tên rất Nam bộ; con Hai và con Út. Mấy năm trước mỗi khi về quê Út lại cắc cớ hỏi: Sao bố mẹ không đặt tên anh Tương và anh Cần cho thuận vần với Ba, Bốn, Năm luôn đi để dễ gọi khi vào Nam cùng con với chị Lai. Cả nhà tên thế không ai nghĩ nhà ta Bắc kỳ nha! Trêu thế thôi chứ chị Hai và Út không mong gì bố mẹ và hai anh vào Nam cùng. Thay đổi là một điều khó khăn mà chỉ những người có bản lĩnh mới làm được. Bố mẹ và các anh đã quen với cuộc sống ở quê rồi; vào chơi thì được chứ đương yên đương lành lại bỏ quê cha đất tổ mà đi là tối kị dù ở quê ai cũng bì tị: Con Lai con Bút sướng, lần nào về cũng thấy giàu có sang trọng hẳn lên. cuộc sống ở trong đó dù sao cũng dễ hơn.
Cuộc sống trong Nam có dễ hơn ở ngoài Bắc không? Út không biết. Út vẫn nghĩ; Ở đâu thì cũng cần phải làm mới có ăn. Ở đâu thì người nghèo làm giàu cũng khó. Người không có tiền đòi quyền nói người khác phải nghe cũng chẳng dễ dàng gì. Nhưng có một điều thì Út biết cuộc sống ở quê không hợp với Út bằng ở đây. Không phải vì ở quê quá nghèo đâu. Ngày mới vào đây chị Hai làm quần quật để phụ tiền cho Út đi học phổ thông. Lúc rảnh hai chị em còn phải đi ghè hào ở bãi biển mang ra chợ bán. Xin vỏ bào về đun, và phụ rửa chén ở quán ăn sáng để dành dụm tiền học nghề cho chị Hai và học đại học cho Út. Làm cả hai việc một lúc, chẳng có thời gian ở không bao giờ mà mãi hai chị em vẫn chẳng có tiền. Chị Hai không dám xin việc ở quán café hay nhà hàng dù những công việc đó lương cao hơn lại làm theo ca dễ sắp xếp được thời gian để đi học thêm. Chị cũng không dám đi học nghề hớt tóc, mà chị rất có khiếu vì những công việc đó về đến quê, qua miệng tiếng và suy nghĩ của rất nhiều người dân quê, đều mang theo những điều tiếng không hay. Thỉnh thoảng bố mẹ lại viết thư vào dặn chị Hai phải sống đàng hoàng, giấy rách phải giữ lấy lề, đừng làm gì sai để ảnh hưởng đến bố mẹ...Con được bố mẹ nuôi cho học hành đến nơi đến chốn (Ở ngoài quê thời đó con nhà nghèo học hết cấp III là cả một kỳ tích). Có ăn có học thì phải biết lo dạy em... Nhà mình còn khó khăn tuy bây giờ có cái trạm xay xát cũng đỡ chật vật nhưng được chút tiền nào lại phải lo trả nợ và lo gây dựng cho anh Tương, anh Cần con ạ! (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=211607
Bản in
- "Thế có người đàn ông - chủ gia đình này ở nhà không?", họ hỏi. 




.jpg)





