VỊ THA SÒNG PHẲNG VÀ ÍCH KỶ

                                                VỊ THA SÒNG PHẲNG  VÀ ÍCH KỶ 
 

        Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng Ích kỷ và Vị Tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:

Sòng phẳng:  Cho = Nhận
Ích kỷ        : Cho < Nhận
Vị tha         : Cho > Nhận

Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:

- Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.

- Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.

- Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì tôi đều không thích. Tính tôi là vậy không muốn mắc nợ hay mang ơn.

Ích kỷ:

- Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều tiền ít mua được ít không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.

Sòng phẳng cười phá lên rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:

- Tôi nói vậy không đúng à?

- Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng vậy mà anh cũng nói được câu đó.

Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:

- Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.

Ích kỷ tán thành:

- Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: "Ông rút chân giò bà thò chai rượu".

Sòng phẳng trầm ngâm:

- Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều - ít luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng vô cảm.

Ích kỷ:

- Tôi cũng giống anh luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.

- Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.

- Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?

- Anh có người yêu không?

- Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.

Tàu qua cầu vượt sông Âu Lo. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ. Qua khỏi cầu tiếng ồn dịu lại Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:

- Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng nhưng tình yêu của anh là "vì mình cho mình". Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?

Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:

- Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân - Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi cho tôi sự thanh thản đủ đầy.

- Đủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.

Vị tha mỉm cười:

- Đấy là về mặt vật chất là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi tôi sẽ chỉ cho các anh.

Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha lại nhìn hành lý của mình lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần chậm dần rồi dừng hẳn.

Ngước nhìn vào sân ga Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.

Bạn thân mến tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Để kết thúc câu chuyện tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Đón Sòng phẳng là Khô khan Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an và người đón đợi Vị Tha chính là Hạnh phúc.

An An

Em hiểu chị và tuy rất amateur trong chuyện viết lách nhưng em đọc và giao tiếp nhiều với giới viết lách nên em hiểu chị ạ. Tối qua em sang nhà chị mấy lần mà không còm được để em ghé sang lần nữa.

NTQ

Cảm ơn sự chia sẻ chân tình của em. Chị đã đọc bài Tri âm của em rồi. Đúng là trên đời này có được tri âm thật khó. Đau nhất là tìm nhầm tri âm để rồi bị phản trắc như chị.
Không hẳn 800 người mà em nói đều "hiểu và cư xử biết điều với ta" đâu em ạ. Những tai họa chị đã gặp và đang gặp lại chính từ đó mà ra đấy! Tuy có rất nhiều người tử tế số không tử tế trong đó không nhiều nhưng họ lại có khả năng "đổi trắng thành đen làm náo loạn các giá trị thật đáng sợ.
Có lẽ chị sẽ chọn giải pháp im lặng. Như em nói "mọi trạng thái tình cảm đều là nhất thời" họ không đáng để mình buồn phải không em. Có khi phải...cảm ơn họ vì nhờ họ mình biết thế nào là sự giả trá và tàn nhẫn của những người cầm bút.

Em gái

Chị yêu quý!

Chị ơi!Em biết thế nghĩa là chị đang buồn nản lắm. Chị đang chán nản vì thấy rằng cuộc sống không như ý muốn (đấy là em chỉ muốn nói riêng về chuyện tình cảm)dù rằng ta đã cố gắng rất nhiều. Đau nhất là có nhiều... rất nhiều những câu châm ngôn những " quà tặng tâm hồn" mà ta nghĩ là những người đã biết đến nó ( người viết trước hết phải là người ham đọc) sẽ cư xử và hành động biết điều ( em không dám yêu cầu hơn) vậy mà...
Nhưng thôi chị ạ mọi trạng thái tình cảm đều chỉ là nhất thời không ai có thể khóc cả ba ngày cũng không ai có thể cười cả một tuần. Tất cả mọi chuyện theo thời gian sẽ qua hết và đôi khi ta cũng cần phải bắt chước AQ một tí: Có khoảng 800 hội viên hội nhà văn hiểu và cư xử biết điều với ta 80 triệu người đọc biết và yêu quý ta ( trong đó có em) vậy thì 2 người đối xử tệ với ta là ta quá may mắn rồi hì hì! Còn không thì ...im lặng luôn là biện pháp an toàn nhất (nếu không nói là tốt nhất)Hic! Nói nghe có vẻ già đời quá hehe! Chị đừng buồn nữa chị nha. Em tặng chị bài thơ "Tri âm" theo đường link này đọc cho vơi lòng nhé!
http://huongduong74.vnweblogs.com/post/6694/65491

NTQ

Bài viết hay quá! Tiếc là chị tiếp nhận nó trong một tâm trạng chán nản vì lại bị một người bạn phản trắc. Nói "lại" vì đây là lần thứ hai trong đời chị gặp phải mà hai lần chỉ cách nhau có 2 năm. Một đàn bà và một đàn ông họ là những người mà chị đã tin tưởng coi là bạn tâm giao trong giới văn chương quê nhà. Với người thứ nhất chị đã chọn im lặng tuyệt giao làm giải pháp. Với người thứ hai chị đang loay hoay không biết làm thế nào. Biết vị tha thế nào với những kẻ sẵn sàng hi sinh cả danh dự và nhân phẩm bạn mình chỉ để nhoi lên vì ý chí " ta là một là riêng là thứ nhất" hả em?

An An

Anh Quân ơi cả tuần qua em bận quá nên ít vào blog mấy.Biết anh vẫn khỏe là em vui rồi. Chúc anh một cuói tuần thật vui!

VDQ

Qua thăm An An thấy vắng nhà buồn quá đi về thôi....

vuducquan

Chào An An vì để lạc địa chỉ nay anh mới tìm được và ghé thăm nhà An An đây.
Bài viết sâu sắc quá một bài học mà mình phải học suốt đời đấy. Chúc An an có những ngày thật vui.

huongduong74

Em đã mang bài này theo trong hành trang từ khá lâu rồi nhân đọc những lời nói qua nói lại trong nhà Nguyên Nguyên và HOàng Thành Trang em nghĩ bài viết này có thể giúp ích một phần nào cho những người đọc nó nên pót lên đây cho mọi người cùng thưởng thức anh ạ!

Nguyễn Quang Vinh

Cho và nhận nghe đơn giản thế thôi mà có khi mất cả một đời người một tên tuổi một phẩm giá.
Vì thế từ nay đi đâu anh mang cái bài này theo thỉnh thoảng nhìn cái cho chắc ăn
Viết ghê quá già dặn sâu sắc và lí sự như ...lão thành cách mạng vậy.
Ke ke

BD

Đúng là lúc đầu mình chỉ nghĩ Y muốn nói về tình yêu đơn thuần nhưng sự cho và nhận trong tình cảm nó mênh mông hơn nhiều An An nhỉ. Mình rất vui khi có được một người bạn như An An.