Khoảng trời bí mật

By Bùi Đế Yên

Khoảng trời bí mật

            Ở tuối 34 Thu vẫn chưa cùng ai. Thời hiện đại cái tôi bị đẩy lên cao gia đình càng ngày càng bị phân nhỏ người ta kết hôn muộn sống độc thân cũng nhiều nên chuyện của Thu có lẽ cũng là chuyện thường.Thu làm việc ở một  tòa soạn nhỏ tạp chí ra mỗi tháng một kỳ nên một người kiêm nhiệm cả mấy việc mà vẫn nhàn đồng nghĩa với công việc nhàn là lương thấp. Có lợi thế là có cái bằng 2 ngoại ngữ nên vài năm nay Thu đi dạy thêm tuần 3 tối English for children. Công việc hàng ngày cũng không quá bận rộn đến mức không cảm thấy cô đơn nếu như Thu không bị nhiễm cái không khí chữ nghĩa sách vở ở toa soan. Những quyển sách dầy cộp đầy những tình cảm kiến thức được tặng được sử dụng thoải mái khiến các ngày cuối tuần và các buổi tối không đi dạy của Thu qua đi nhanh chóng.

More...

SỢI XÍCH

By Bùi Đế Yên

 

SỢI XÍCH TÌNH YÊU

Thế là chuyện ấy đã xảy ra mà tất yếu nó phải xảy ra. Không có một tình yêu trong sáng hay phàm tục nào không có nó. Nó là yếu tố quyết định để phân biệt tình yêu với những tình cảm khác mà. Không có nó tình cảm đó chỉ là tình cảm thân  mến hay kính trọng mà thôi; Oan nghiệt!

Chưa đầy năm mươi tuổi ông đã có tất cả các yếu tố để được coi là người thành đạt. Ông giữ chức vụ trọng yếu trong tỉnh được quan tâm o bế ở tất cả mọi nơi ông có các cơ sở làm ăn phát đạt do những người hết mực trung thành với ông đứng tên quản lý. Ông có một căn biệt thự đẹp được xây trên một khu đất rộng tọa lạc ở một vị trí thuận lợi trong thành phố. Ông trẻ trung đẹp đẽ và khỏe mạnh hơn những người cùng lứa tuổi.Và một điều nữa luôn làm các đối thủ của ông ghen tỵ và sợ hãi  đó là ngoài một lý lịch nhân thân hoàn hảo ông còn có được sự yêu mến và tin cậy của hầu hết mọi người. Tên tuổi ông không gắn với bất cứ một vụ tai tiếng nào điều này gần như là không thể với những người làm kinh tế hay chính trị. Ông được sinh ra dưới một ngôi sao đẹp hay sự hi sinh như những anh hùng của bố mẹ ông đã phù hộ cho ông? Không ai dám chắc về điều đó nhưng  ai biết về ông cũng có thể quả quyết rằng; nếu không hạn chế hết mức việc xuất hiện trên các phương tiện truyền thông ông còn có thể đi xa hơn thế rất nhiều.

Nàng  thì ngược lại với ông. Nếu mọi sự so sánh không đều là khập khiễng sai lệch thì có thể ví ông là ngôi sao còn nàng là hạt cát ông là tầng cao nhất của tòa nhà còn nàng là tầng hầm. Cuộc đời nàng bắt đầu từ đâu trước khi gặp ông? Nó có thể là cái ngày nàng bị đứa em  cùng cha khác mẹ  đẩy té nhào xuống bậc thềm còn ba nàng  hầm hầm  quăng ra sân đôi quang gánh  cùng cái nồi lớn (thứ duy nhất  không thể đập vỡ được trong những đồ nghề của người bán chè rong) ra cổng. Cuộc đời nàng cũng có thể  bắt đầu  vào  một đêm cuối tháng bảy khi mà  ngoài trời vần vũ những cơn mưa giông  dội xuống mái tôn khiến tiếng thều thào đứt quãng kể về bí mật  thân phận nàng của người mẹ nuôi càng thêm khó nghe. Cuộc đời nàng có quá  nhiều  sự bắt đầu như thế. Những sự bắt đầu hầu hết đều bất ngờ và oan nghiệt.

Khi vừa bắt đầu có một chút nhận thức nàng đã biết rằng mình không được yêu thương. Những gì còn lưu trong bộ nhớ của nàng thủa bé thơ là những lời chê bai chứi mắng đòn roi rỉa rói nhục mạ. Nàng cũng từng được đến trường nhưng thứ  mà nàng  được học nhiều nhất thời tiểu học là nấu nướng dọn dẹp và chịu đựng. Ba mẹ nàng bỏ nhau khi nàng mười ba tuổi thực ra  thì họ đã bỏ nhau  từ mấy năm trước khi bố nàng công khai đưa hai đứa em trai riêng về nhà.  Sau đó  thì người mẹ kế cũng dọn đến  ở cùng. Bà ta cũng làm nghề bán hàng rong. Những bông tai nhẫn dây chuyền vòng vàng mà bà ta bán là thứ đồ giả đồ mạ rẻ tiền nhưng với những đứa trẻ nghèo như nàng nó vẫn là thứ hàng xa xỉ đáng ao ước. Bà mẹ kế hờ canh giữ những thứ đó như đồ thật. Tối đến sau khi đi bán hàng về bà ta bỏ chúng vào tủ kính và khóa lại. Nàng chỉ có thể ngắm mà không thể sờ vào chúng. Qua khung kính và trí tưởng tượng của nàng chúng trở thành những vật báu vô giá và đêm về nàng thường mơ thấy chúng  trên vai trên cổ mình.

More...

NHỮNG NỤ HOA NỞ MUỘN

By Bùi Đế Yên

 

NHỮNG NỤ HOA NỞ MUỘN


    

Chẳng phải là con cháu của " dân mình ra ngoải tập kết" cũng chẳng phải  sinh ra ở trong này nhưng do theo chị Hai ( chị sinh thứ hai thật ) vào Nam từ nhỏ  và một lý do   nữa mà cái này mới là chính tên cúng cơm của Út là Bút vậy là dù thích hay không thích  thì mọi người quen thân vẫn cứ Út ơi Út à để gọi. Riết rồi chết tên Út thật. Mà tên gì lại tên là Bút chứ? Có thể ngày xưa do cuộc đời của ông bố có chút chữ nghĩa nhưng lại chẳng có số làm quan hay làm thầy  gắn với cái cày cái cuốc nhiều quá nên ông nung nấu cái suy nghĩ phải cho con cái cầm cây bút cuộc sống sẽ dễ thở  hơn chăng? Ông đặt tên bốn anh em theo đúng ước nguyện: Tương Lai Cần Bút.  Và vì lẽ đó mới có những cái tên rất Nam bộ; con Hai và con Út. Mấy năm trước mỗi khi về quê Út lại cắc cớ hỏi: Sao bố mẹ không đặt tên anh Tương và anh Cần cho thuận vần với Ba Bốn Năm luôn đi để dễ gọi khi vào Nam  cùng con với chị Lai. Cả nhà tên thế không ai nghĩ nhà ta  Bắc kỳ nha! Trêu thế thôi chứ chị Hai và Út không mong gì bố mẹ và hai anh vào Nam cùng. Thay đổi là một điều khó khăn mà chỉ những người có bản lĩnh mới làm được. Bố mẹ và các anh đã quen với cuộc sống ở quê rồi; vào chơi thì được chứ đương yên đương lành lại bỏ quê cha đất tổ mà đi là tối kị  dù ở quê ai cũng bì tị: Con Lai con Bút sướng lần nào về cũng thấy giàu có sang trọng hẳn lên. cuộc sống ở trong đó  dù sao cũng dễ  hơn.

            Cuộc sống trong Nam có dễ hơn ở ngoài Bắc không? Út không biết. Út vẫn nghĩ; Ở đâu thì cũng cần phải làm mới có ăn. Ở đâu thì người nghèo làm giàu cũng khó. Người không có tiền đòi quyền nói người khác phải nghe cũng chẳng dễ dàng gì. Nhưng có một điều thì Út biết cuộc sống ở quê không hợp với Út bằng ở đây. Không phải vì ở quê quá nghèo đâu. Ngày mới vào đây chị Hai làm quần quật để phụ tiền cho Út đi học phổ thông. Lúc rảnh hai chị em còn phải đi ghè hào ở bãi biển mang ra chợ bán. Xin vỏ bào về đun và phụ rửa chén ở quán ăn sáng để dành dụm tiền học nghề cho chị Hai và  học đại học cho Út. Làm cả hai việc một lúc chẳng có thời gian ở không bao giờ mà mãi hai chị em vẫn chẳng có tiền. Chị Hai không dám xin việc ở quán café hay nhà hàng dù  những công việc đó lương cao hơn lại làm theo ca dễ  sắp xếp được  thời gian để  đi học thêm. Chị cũng không dám đi học nghề hớt tóc mà chị rất có khiếu vì  những công việc đó về đến quê qua miệng tiếng và suy nghĩ của rất nhiều người dân quê đều mang theo  những điều tiếng không hay. Thỉnh thoảng bố mẹ lại viết thư vào dặn chị Hai phải sống đàng hoàng giấy rách phải giữ lấy lề đừng làm gì sai để ảnh hưởng đến bố mẹ...Con được bố mẹ nuôi cho học hành đến nơi đến chốn (Ở ngoài quê thời đó con nhà nghèo học hết cấp III là cả một kỳ tích). Có ăn có học thì phải biết lo dạy em... Nhà mình còn khó khăn tuy bây giờ có cái trạm xay xát cũng đỡ chật vật nhưng được chút tiền nào lại phải lo trả nợ và lo gây dựng cho anh Tương anh Cần con ạ!

More...

TÌNH YÊU GIÀU CÓ VÀ THÀNH CÔNG

By Bùi Đế Yên

Tình yêu Giàu có và Thành công

Một người phụ nữ vừa bước chân ra khỏi cửa thì thấy ba ông lão râu tóc bạc phơ đang ngồi trước hiên. Bà nói: "Tôi không nghĩ là tôi biết các vị nhưng hẳn các vị đang rất đói. Hãy vào trong nhà tôi sẽ đem thứ gì đó cho các vị ăn".   - "Thế có người đàn ông - chủ gia đình này ở nhà không?" họ hỏi.

 

- "Không" bà trả lời. "Ông ấy vừa mới ra ngoài".

 

- "Ồ vậy thì chúng tôi không thể vào" họ trả lời.

 

Đến chiều tối khi người chồng trở về bà đem thuật lại câu chuyện cho ông. "Bà hãy ra nói với họ là tôi đã trở về và mời họ vào nhà" người chồng nói.

 

Người phụ nữ ra ngoài và mời ba người đàn ông vào nhà.

More...

NHẢY MÚA CÙNG NHỮNG SẮC MÀU XAN ĐỎ

By Bùi Đế Yên

 

NHẢY MÚA CÙNG NHỮNG SẮC MÀU XANH ĐỎ


1. Thấy người ăn khoai...

Có một thời kỳ mà ở Việt Nam nhà nhà mua cổ phiếu người người mua cổ phiếu đó là  khoảng thời gian bắt đầu từ cuối năm 2006 và cuối năm 2007 khi mà lần đầu tiên trong lịch sử chứng khoán Việt Nam VN- index đạt mức trên 1.000 điểm. Cán  bộ công nhân viên trong các doanh nghiệp cổ phần ai cũng thành  nhà kinh doanh chứng khoán. Nghe nhiều người giàu lên vì mua bán cổ phiếu rất nhiều người khác cũng vội vàng tranh thủ "... vác mai đi đào "  theo. Bản thân tôi cũng nằm trong số đó.

 Thực ra cổ phần cổ phiếu là những từ đã được nhắc tới ở Việt Nam từ lâu lắm rồi. Gần chục năm trước khi VN- index với chỉ vỏn vẹn mười mấy hai chục mã như BBC ( công ty cổ phần bánh kẹo Biên Hòa) REE ( công ty cơ điện lạnh thành phố Hồ Chí Minh) SAM (Công ty cổ phần cáp và vật liệu viễn thông) cũng đã từng đạt ngưỡng 571 điểm. Sau đó lại nhanh chóng rớt mạnh xuống hơn 100 điểm khiến nhiều nhà đầu tư phá sản bán cả nhà để trả nợ rồi. Nhưng  mãi đến  năm 2006 thời kỳ các doanh nghiệp nhà nước chuyển sang cổ phần hóa nhiều nhất VN- index mới lao vùn vụt từ 500 lên 600 800 rồi 1.100.  Nhiều cán bộ công nhân viên  trong các công ty lớn như Vinamilk bánh kẹo Kinh Đô FPT khoan dầu khí... tự nhiên trong một thời gian ngắn trở thành tỉ phú khi cổ phiếu của công ty họ lên sàn và liên tục tăng giá trong thời gian ngắn. Người ta nói có cổ phiếu mua 10 (10.000 đồng)  bán được 100   mua 100  bán đến 500.  Một đồn mười mười đồn trăm. Đâu đâu cũng nghe nói đến chứng khoán đến cổ phiếu. Mặc kệ những câu khuyến cáo kiểu; Chơi chứng không phải là việc dễ! Tham quá là có ngày lại không tìm được chỗ xếp hàng mua vé lên sân thượng nhảy lầu!  Đừng có dại mà nhận lấy cục than hồng. hoặc "nó là quả bóng đã bị thổi rất căng rồi không biết nó sẽ vỡ lúc nào"...khối kẻ vẫn bỏ việc chuyên môn với thu nhập có khi lên tới  tám chữ số để lên sàn. Công bằng mà nói nhiều người trong số họ cũng đã  tăng được số vốn trong ngân hàng từ  8 chữ số lên 9 và từ 9 lên 10 mua nhà mua xe trong thời gian có vài tháng. Nhưng những người mất việc mất tiền và vay nợ tới mức phải bán nhà bán đất trả nợ cũng không phải là ít. Vũng Tàu là tỉnh thành có rất nhiều người chơi chứng có lẽ chỉ kém Sài Gòn và Hà Nội. Điều đó cũng dễ hiểu vì có hàng trăm công ty dầu khí ở Vũng Tàu. Mỗi công ty có hàng ngàn lao động. Mỗi cán bộ công nhân viên bên ngành này đều được mua ưu đãi ít nhất từ ba đến mười loại cổ phiếu mà những mã cổ phiếu có logo hình ngọn lửa đều là những hàng nóng trên sàn như PVD (công ty kỹ thuật  khoan dầu khí) ...Sắp lên sàn như PVS ( công ty dịch vụ kỹ thuật dầu khí)... sắp IPO như PVI (Công ty bảo hiểm dầu khí) PVT ( công ty  vận tải dầu khí). Những cái tên thu hút sự quan tâm của tất cả các nhà đầu tư trên cả nước. Khi tìm mua tận gốc vô tình họ đã kéo những cán bộ công nhân viên bên ngành vào cuộc chơi . Nhất là với cổ phiếu chưa lên sàn OTC.

2. Cổ phiếu OTC : Ưu đãi thành ngược đãi :

More...

NGƯỜI ĐÀN BÀ LÀM GÀ II

By Bùi Đế Yên

                                                            

                                                        NGƯỜI ĐÀN BÀ LÀM GÀ II
               Không có chiến tranh nóng; đánh cãi thù hằn như những cặp ít học cũng chẳng chiến tranh lạnh; lịch sự nhẹ nhàng  của những người có học   năm 2002 anh chị ly dị. Ở thế kỷ 21 rồi nhưng việc li dị vẫn là việc quá kinh khủng  trong đại gia đình tôi vì thực ra thì  anh chị lại là cặp đầu tiên bỏ nhau trong dòng họ đông tới cả trăm người nhà tôi. Tài sản có chung lớn nhất là căn nhà được định giá lúc đó  khoảng hơn ba trăm triệu. Bán gấp thì không được ở chung thì ở đâu giữa một bầy đông đúc cháu chồng? Vốn tính không thích đôi co tranh chấp chị bảo: Thôi thì anh không có con lại đông cháu ra bây giờ chúng nó ở đâu? Em có một thân một mình lại... Người còn chẳng tiếc thì tiếc gì của nả anh tính thế nào thì anh tính. Anh  bảo: Thế thì mình thống nhất ai ở lại nhà thì sẽ trả cho người kia 150 triệu ai rời khỏi nhà thì có 150 triệu sòng phẳng chẳng ai nợ ai. Chị suýt phát nghẹn; mười mấy năm trời hai vợ chồng vượt qua bao nhiêu gian khó ...thế mà sao anh nỡ rạch ròi như vậy?

More...

NGHỀ LÀM GÀ

By Bùi Đế Yên

 

                                                  NGƯỜI ĐÀN BÀ ...LÀM GÀ I

Chị vừa chất hàng lên xe vừa lau mồ hôi cười và nói với tôi: Ch gom được hơn một trăm gi tiết kim ri bao gi được thêm mt trăm na ch s xây cái nhà cấp 4 mấy bu con về đấy ở. Chị sẽ đổi nghyên tâm.

Cái ngh mà thi thoảng tôi lại xúi chị đổi y là cái ngh làm gà.

Xin đừng hiểu nhầm nghề làm gà của chị tôi với cái nghề của mấy cô mắt xanh mỏ đỏ ăn trắng mặc trơn dù có thể ngay cái nghề đó cũng có những cơ cực riêng của nó mà những người như bạn như tôi không thể nào biết được.

Có thể kể sơ qua cái nghề của chị như sau: Sáng sớm tờ mờ  thức dậy phóng xe ra chợ bắt gà thường là lấy gà từ mối trên Tân Thành hoặc Châu Đức. Hai xách gà hai bên xe có bữa nặng cả  trăm ký chạy từ chợ về. Gà được phân loại. Những con khỏe để lại. những con có vẻ yếu hơn được làm ngay. Làm gà là một công việc vừa khó nhọc vừa bẩn thỉu. Với gom gom một góc vừa là sân vừa là bếp chừng hơn chục mét vuông với cái lồng gà chiếm mất già một nửa diện tích hai xô nước hai cái thau một cái bếp than một cái nồi lớn lúc nào cũng sôi chị bắt tay vào việc. Bắt đầu thì cũng cắt tiết làm lông bỏ rều mổ moi rạch ruột nhúng nghệ xát muối y như ta làm gà ở nhà nhưng khi  hàng trăm con gà  khỏa thân đã nằm lồng lỗng đầy hai cái thau mới đến cái công đoạn khó nhất mà tôi đồ rằng chỉ có chị có thể làm được. Gà trống bẻ cánh bẻ chân làm hàng cúng. Gà mái dầu mái tơ để luộc gà hơi già để làm phở gà nhỏ để nướng và gà để làm hàng.Trong cả chục loại gà khác nhau đó gà làm hàng là quan trọng nhất. Chúng không được quá to hoặc quá bé không được quá béo hoặc quá gầy quá non thì tanh còn quá già sẽ dai. Tất cả đều chằn chẵn trăm con như một. Những thượng khách cao cấp chỉ có thể  ăn những món ngon nhất nên một con gà chỉ dùng được già một nửa ; Hai cái đùi và cặp cánh. Rạch cắt làm sao để con gà chỉ còn lại phần ức trắng và sống lưng mà phần đùi và cánh  cái nào cũng như cái nấy không dính tí nạc trắng không dính tí da thừa nào được nhà hàng và thực khách chấp nhận mà mình không bị lỗ là cả một nghệ thuật mà khó có người nào học được. Đùi và cánh sau khi làm được đi giao. Một số ít còn lại được bỏ vào tủ đá dùng  lúc cấp bách  (nhà hàng không chấp nhận hàng đông lạnh vì sợ mất khách). Ôi chao khổ cho cái việc tính toán sít sao để gà không phải để trong tủ đá sang ngày hôm sau cũng không phải cuống lên vì việc đột xuất nhà hàng điện sang kiểu: Có khách ăn gà  mang thêm ba chục cái đùi nha!

 Cái việc  tất tả đi  chợ mua thêm gà làm gà mang đùi đi giao không phải là vất vả nhất. Khó khăn nhất là việc phân phối những đầu cổ ức chân lòng... Tôi đã chứng kiến nhiều lần việc đang ăn có người gọi chị lại tất tả bỏ bát cơm đang ăn dở để chạy vào tủ lạnh xách vội xách vàng túi đùi gà làm sẵn chạy ra về dừng xe bê bát cơm lên lại điện thoại.  Có lần tôi thử bảo: Chị ăn đi để em thay chị một lần chỉ là nghe điện thoại thôi mà . Khi tôi lặp lại đúng câu: Cho một con gà luộc thêm chục bộ đồ lòng sang quán Cây Dừa  nhé! Chị hỏi ngay: Em có hỏi xem gà luộc loại lớn hay nhỏ lòng mề để nguyên hay thái sẵn không? Tôi mới biết chỉ nội việc nghe điện thoại trong cái nghề của chị cũng đã không dễ dàng gì . Có lúc tôi hỏi:

•-         Từ đâu mà  lại có cái nghề này không biết ?

Chị bảo: Chính xác thì chị cũng không nhớ nữa nhưng có cái gì mà không từ cái nghèo cái khổ mà ra hả em?

More...

CỐ NHÂN

By Bùi Đế Yên

 

CỐ NHÂN

Chiều nay nhận được tin nhắn của cố nhân " người cũ " này không biết được xếp vào bạn cũ hay tình cũ . Bạn cũ thì không xao xuyến đến thế tình cũ ư; nào đã có gì đâu?

"Người cũ " học chung một lớp bồi dưỡng kiến thức quản lý nửa tháng. Người cũ lúc ấy là người mới; new comer. New comer hay cười lại cười rất tươi và hiền. Cái vẻ hiền hậu đó những người làm kinh tế không thể nào có được nếu họ chỉ ít  nhiều  thành công hay thất bại trên thương trường lạ thay!
 "Người mới " của ngày xưa ấy tạo ấn tượng với không chỉ mình cô khi nở nụ cười chân thành  mời những người bạn  mới trong lớp đi uống nước để làm quen và sau đó thì mọi người đều đồng ý người mới là mẫu đàn ông tuyệt vời  đồng thời  vừa cởi mở vừa biết lắng nghe .

More...

ĐỔI MỚI ĐỂ TRÁNH BỊ SỤP ĐỔ

By Bùi Đế Yên

 
ĐỔI MỚI ĐỂ TRÁNH BỊ SỤP ĐỔ I

                                                      Tác giả :Nhà báo Tống Văn Công


I. Tổ quốc trước hai hiểm họa

Tổ quốc Việt Nam đang đứng trước hai hiểm họa: giặc ngoại xâm và giặc nội xâm. Mọi người Việt Nam yêu nước có trách nhiệm tìm đường đưa dân tộc thoát khỏi hai hiểm họa đó.

Chúng ta đã từng gọi một cách chính xác "bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh là kẻ thù trực tiếp nguy hiểm". Những hành động lấn lướt khiêu khích gần đây ở Biển Đông chứng tỏ bản chất của chúng không hề thay đổi. Ngày 2-7-2009 trả lời ký giả Mạc Lâm của Đài Phát thanh RFA nhà ngoại giao Dương Danh Dy từng làm việc nhiều năm ở Trung Quốc nhận định: Trung Quốc là anh láng giềng to khỏe tham lại xấu tính và "sau thời điểm 2010 trở đi chưa biết họ làm cái gì đâu. Họ kinh khủng lắm..."

Hai mươi năm qua Đảng Cộng sản Việt Nam đã hết sức cố gắng xây dựng với Bắc Kinh mối quan hệ "đồng chí" kèm theo "16 chữ vàng" (do Giang Trạch Dân đặt ra Lê Khả Phiêu tán thành đưa vào Tuyên bố chung tháng 2-1999): "Láng giềng hữu nghị hợp tác toàn diện ổn định lâu dài hướng tới tương lai". Mấy năm sau lại bổ sung "tinh thần 4 tốt": "Láng giềng tốt bạn bè tốt đồng chí tốt đối tác tốt". Để tỏ lòng trung thành với mối quan hệ đó Nhà nước Việt Nam đã bắt bớ những công dân của mình xuống đường biểu tình với khẩu hiệu "Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam". Đó là thủ đoạn ngoại giao khôn khéo hay chỉ là sự đớn hèn? Tình trạng này còn kéo dài bao lâu? Rồi bằng cách nào để có thể thực hiện được di chúc thiêng liêng của Đức Trần Nhân Tôn: "Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác!"? Không làm được điều đó Đảng Cộng sản Việt Nam không thể thoát khỏi trách nhiệm trước lịch sử là đã để đất đai thấm máu cha ông lọt vào tay giặc.

Giặc nội xâm là cách nói của Chủ tịch Hồ Chí Minh để chỉ thói tham ô lãng phí quan liêu. Từ năm 1948 khi ông viết những điều này trong cuốn Sửa đổi lề lối làm việc 60 năm đã trôi qua tham nhũng hồi ấy chỉ như ruồi muỗi ngày nay đã trở thành hùm beo mặc dù ở mọi cấp mọi ngành đều có cơ quan chống tham nhũng! Cứ xem chế độ tiền lương Chủ tịch Nước cũng chưa đạt mức phải đóng thuế thu nhập thế mà cán bộ nào cũng nhà cao cửa rộng tiêu xài hoang phí thì có thể biết  tham nhũng là bệnh của cả hệ thống! Nguyên nhân nào đẻ ra tình trạng đó? Biện pháp nào để ngăn chặn đây?

Có người có thể nêu thêm hiểm họa về môi trường nhưng thực tế cho thấy vụ Vedan và nhiều vụ khác đều là con đẻ của quan liêu tham nhũng.

More...

VĂN CHƯƠNG TINH HOA CHỌN 10 LẤY 1

By Bùi Đế Yên


Mười lấy một để có văn chương tinh hoa

      

Mười lấy một để có văn chương tinh hoa

Phạm Toàn

    

Bài "Văn người và văn mình" của nhà văn Trần Huy Quang (THQ) trên báo Văn nghệ số 28 ra ngày 11.7.20009 đã khiến tôi viết bài này.

Nhà văn THQ đã nêu ra mấy điều đáng trách như: -"chính chúng ta đã tự coi thường văn chương chúng ta"; - "tâm lý sùng ngoại kể cả sách"; -"các nhà văn không đọc của nhau" và -"chúng ta đánh mất khát vọng về văn hóa"...Những điều đáng trách ấy " đã khiến văn chương của ta không được thế giới biết đến." Nói chung tôi đồng tình với những điều THQ nêu ra chỉ riêng điều cuối cùng: "Chúng ta đã đánh mất khát vọng vể văn hóa" thì tôi chưa dám bàn đến.

Việc làm sao để thế giới biết đến văn chương Việt Nam là cần nhưng theo tôi đấy chưa phải điều cấp thiết nhất. Điều cấp thiêt nhất bây giờ là làm sao kéo người đọc Việt trở lại với sách Việt! Cái nết quý hiếu học hiếu đọc của dân ta- ngay cả trong những năm chiến tranh- đã sa sút nhiều. Nghe nói sắp có hội thảo quốc tế lớn về việc quảng bá văn chương Việt Nam ra thế giới. Việc này liệu có bõ công? Chỉ một khi kinh tế và văn hóa Việt Nam khá lên người Việt tha thiết với văn chương của chính mình thi văn hóa Việt mới thành "thương hiệu" và thế giới người ta mới tìm đến!

Kẻ mạo muội viết những dòng này có thể tự coi mình là người "không coi thường văn chương nước nhà" vì vẫn chịu khó đọc. Theo hắn không kể các bậc quá cố thì hiện tại Việt Nam ta vẫn còn nhiều nhà văn nhà thơ thực tài- ấy là xét theo những bài những quyển lẻ tẻ. Nhiều tài năng vậy mà không xây được "Cửu Trùng Đài" văn chương là vì sao?

Ngoài những điều mà THQ đã nêu tôi xin bổ sung:

1.     Các nhà văn ta quá mê "đầu sách"

Người ta vẫn truyền nhau câu nói của nhà văn Nguyễn Khải rằng ông sẵn sàng đánh đổi toàn bộ các tác phẩm của mình để có được chỉ một truyện ngắn như "Tướng về hưu" của Nguyễn Huy Thiệp. Dĩ nhiên đó chỉ là một câu nói nhún trên bàn trà của Nguyễn Khải.

More...